Điều Huyền Diệu Của Tướng Do Tâm Sinh, Cảnh Tùy Tâm Chuyển

Tướng do tâm sinh, cảnh tùy tâm chuyển

Trong chuyên đề “Tướng do tâm sinh, cảnh tùy tâm chuyển”, báo Trí Thức VN xin được cùng bạn đọc bình tâm suy ngẫm về những thống khổ trong cuộc đời mình, bởi vì bạn sẽ phát hiện ra rằng, vượt qua rồi nhìn lại, thì những nghiệt ngã đó đôi khi chẳng phải là điều gì quá to lớn.

Đôi khi đáng sợ nhất không phải là kẻ tiểu nhân, cũng không phải là người xấu

Đôi khi loại người đáng sợ nhất không phải là kẻ tiểu nhân, cũng không phải là người xấu, mà là một kiểu người khác. Duyên giữa người với người sâu hay nhạt, dài hay ngắn, liệu sẽ trở thành thiện duyên hay nghiệt duyên, rất nhiều khi là do tính cách này quyết định…

“Ngừng oán trách” là cách chiêu mời vận tốt

 

Nếu bạn cảm thấy luôn không vừa lòng thì tất cả những chuyện phát sinh đều khiến bạn cảm thấy như gặp xui xẻo. Trái lại nếu bạn cảm thấy hôm nay là một ngày may mắn, như vậy hôm nay mỗi người bạn gặp phải, đều có thể là quý nhân của bạn…

Người có thiện tâm có tướng mạo hiền lành, phúc hậu

Cái tướng mạo của người ta là do hai bộ phần ‘hình’ và ‘thần’ tạo thành. Hình tướng là đặc thù của sinh lý còn thần tướng vừa bao hàm nhân tố sinh lý, vừa phụ thuộc vào sự tu chỉnh quyết định. Nhất cử nhất động từng ý từng niệm trong cuộc sống, qua một thời gian thì dần dần sẽ ngưng đọng trên khuôn mặt.

Người có tâm tính tốt thì hành vi cũng cao đẹp

Tâm của một người như thế nào thì hành vi và hoàn cảnh của người ấy cũng là như thế. Nếu trong tâm của người chứa đầy những điều lương thiện thì tự nhiên lời nói và việc làm của họ cũng sẽ giống như vậy. Người nào coi danh vọng, tiền tài và tình cảm của con người mới là nguồn gốc của hạnh phúc, thì từ lời nói và việc làm của họ đều sẽ thể hiện ra là họ đang theo đuổi mục tiêu này.

Mỗi người sau 40 tuổi đều phải chịu trách nhiệm cho khuôn mặt của mình

 

Con người đến tuổi trung niên, thì tướng mạo sẽ lộ rõ ra tính cách và phẩm chất của người đó. Người có tấm lòng khoan dung thì phần lớn sẽ có khuôn mặt phúc hậu. Người có tính tình hiền dịu thì tướng mạo sẽ đẹp một cách nhu hòa, thánh thiện. Người có tính cách thô bạo lỗ mãng thì tướng mạo sẽ luôn là hung dữ. Người có lòng dạ nhỏ mọn thì phần lớn sẽ có tướng mạo xấu xí, hai hàng lông mày nhíu chặt…

Cảnh tùy tâm chuyển: Người có tâm thái tốt thì vận mệnh cũng tốt

 

Ông Inamori Kazuo, doanh nhân thành đạt sáng lập và điều hành tập đoàn Kyocera của Nhật Bản kể rằng: Khi còn trẻ tôi làm gì cũng đều không được thuận lợi, mơ ước liên tiếp bị thất bại, nên thường oán trách trời đất, tại sao vận khí của tôi lại kém như vậy? Tại sao cuộc đời của tôi lại có nhiều xui xẻo như vậy? Nhưng ngay trong thất bại lặp đi lặp lại đó, tôi dần dần hiểu ra rằng, hết thảy những đau khổ này là do tâm tính của tôi mà ra, do bản thân mình gây ra…

3 điểm nhận biết người phụ nữ có phúc khí

Người phụ nữ được coi là cội nguồn phong thủy của gia đình, là người đem lại vận khí và phúc khí cho gia đình. Nên cái tâm của họ là rất quan trọng. Từ phẩm đức, tâm tính đã có thể đoán biết được vận mệnh và phúc báo của một người. Như vậy, cổ nhân nhìn một người phụ nữ có phúc báo lớn hay không thì cần xem những yếu tố biểu hiện ra bên ngoài nào?

Làm việc thiện hay ác đều kiến tướng mạo thay đổi

Ngạn ngữ cổ có câu: “Có tâm mà không có tướng, tướng sẽ do tâm mà sinh ra, có tướng nhưng không có tâm, tướng sẽ bị tâm tiêu hủy”. Trong cuộc sống, chúng ta không khó để nhận thấy, một người luôn nghĩ và làm những việc xấu thì tướng mạo cũng khó coi. Trái lại, một người có tâm địa lương thiện, làm những việc tốt thì tướng mạo dễ coi và khiến người tiếp xúc có cảm giác đáng tin cậy, dễ gần.

 

Một người có giáo dưỡng hay không nhìn vào tướng ăn là có thể biết

Mỗi một cử chỉ hành vi đều là nét riêng biệt của mỗi người. Trong đó, ngồi có tướng ngồi, đứng có tướng đứng, ăn có tướng ăn… Người xưa nói “tướng do tâm sinh” thật sự là có đạo lý. “Nhìn tướng biết người” là có ý nói rằng, nhìn bề ngoài của một người là cơ bản có thể biết người ấy như thế nào.

 

An Hoà / Trí thức VN

………………..

Tướng do tâm sinh

“Tướng do tâm sinh” là quan niệm trong văn hóa Thần truyền, có cả trong Phật giáo lẫn Đạo giáo. Ở đây “tướng” là chỉ hình thức biểu hiện bên ngoài của sự vật, là biểu hiện của các loại sự vật mà trong cuộc sống hàng ngày mọi người vẫn trông thấy, còn sự thay đổi muôn hình vạn trạng của những biểu hiện bên ngoài này đều do xuất phát từ sự vô thường của tâm con người.

Trong Phật giáo, quan niệm “tướng do tâm sinh” là muốn mọi người hiểu rằng “vật trông thấy chưa thật là vật” (khả kiến chi vật, thực vi phi vật – 可见之物,实为非物), “vạn sự hư vô tồn tại do tâm chướng, tâm người phàm tục toàn là giam ngục” (vạn sự giai không, thực vi tâm chướng; tục nhân chi tâm, xử xử giai ngục -物事皆空,实为心瘴,俗人之心,处处皆狱). Ở đây, “tướng” là giả tướng, hư tướng, ảo tướng, không phải chân tướng, thực tướng, vì thế nhắn nhủ mọi người không nên câu nệ vào “tướng” để bị khổ vì vật dục của thế gian, muốn đi đến bến bờ hạnh phúc thì phải biết thoát ra.

“Tướng” trong tướng thuật thường là chỉ tướng mạo, là tướng mạo tổng thể, “tướng do tâm sinh” có nghĩa tâm như thế nào thì biểu hiện ra tướng mạo bên ngoài cũng như thế, có thể thông qua diện mạo bên ngoài để biết tâm lý và hành vi của một người.

Trong “Tứ khố toàn thư” [1] có ghi: “Tướng chưa hẳn là tướng, hãy nghe âm thanh trước, âm thanh chưa hẳn là âm thanh, hãy quan sát hành vi trước, hành vi chưa hẳn là hành vi, hãy xem cái tâm đằng sau đó” (vị tướng nhân chi tướng, tiên thính nhân chi thanh, vị thính nhân chi thanh, tiên sát nhân chi hành, vị sát nhân chi hành, tiên khán nhân chi tâm -未相人之相,先听人之声,未听人之声,先察人之行,未察人之行先观人之心). Ý ở đây cũng là nhấn mạnh “tâm” quyết định diện mạo của một người, sự thay đổi của diện mạo bên ngoài cũng là bởi sự thay đổi của “tâm” mà ra.

Câu chuyện về Bùi Độ (裴度) và Bùi Chương (裴章) là ví dụ tiêu biểu:

Bùi Độ, thời nhà Đường, có gia cảnh khốn khó. Một hôm vô tình đi đường gặp Thiền sư Nhất Hạnh. Thiền sư vừa nhìn diện mạo của Bùi Độ thấy ánh mắt vô hồn, có vân đến miệng, loại tướng của kẻ ăn xin đầu đường xó chợ, dễ bị đói mà chết. Thiền sư khuyên Bùi Độ hãy nỗ lực tu tâm dưỡng tính.

Vài hôm sau, Bùi Độ lên chùa Hương Sơn nhặt được đai ngọc của một thiếu phụ, đã trả lại cho cô ta, cứu được mạng thân phụ người này. Vài hôm sau, Bùi Độ lại gặp Thiền sư Nhất Hạnh, Thiền sư thấy thần mắt yên bình trong trẻo của Bùi Độ, tướng mặt như hoàn toàn thay đổi, liền nói sau này Bùi Độ sẽ làm quan đại thần trong triều. Lúc đó Bùi Độ cho rằng Thiền sư đang đùa giỡn mình.

Thiền sư Nhất Hạnh nói: “Thân cao bảy xích không bằng khuôn mặt bảy tấc, khuôn mặt bảy tấc không bằng mũi ba tấc, mũi ba tấc không bằng tâm đoan chính”. Thiền sư khen ngợi Bùi Độ đã biết làm việc thiện.

Quả nhiên, sau này Bùi Độ trở thành trọng thần qua bốn triều đại Hiến, Mục, Kính, Văn, [2] là một “thừa tướng toàn tài”, địa vị và danh tiếng đương thời thuộc loại “công lớn trong nước, danh vang ngoài nước” (huân cao Trung Hạ, thanh bá ngoại di – 勋高中夏,声播外夷). Sử sách gọi ông là người “Đức độ vẹn toàn qua bốn triều đại”, “uy danh đức độ sánh với Quách Phần Dương (郭汾阳)”. Năm người con của Bùi Độ sau này cũng đều vinh quang lừng lẫy, đạt nhiều thành tựu.

 

Một người khác là Bùi Chương, người Hà Đông tỉnh Sơn Tây, có cha là bạn thân của thần tăng Pháp sư Đàm Chiếu. Pháp sư là người tinh thông tướng thuật, ông thấy Bùi Chương có thiên đình đầy đặn, địa các tròn trịa, sự nghiệp công danh sau này nhất định có thành tựu.

Năm 20 tuổi, Bùi Chương lấy vợ là Lý Thị, năm sau đã đến làm quan ở Thái Nguyên, để vợ ở nhà. Vài năm sau, khi Bùi Chương gặp lại Pháp sư Đàm Chiếu, Pháp sư vô cùng ngạc nhiên khi thấy tướng mạo Bùi Chương không còn được như xưa: thiên đình lõm vào, địa các nhọn ra, lòng bàn tay có vùng khí đen, Pháp sư nói Bùi Chương e rằng sẽ gặp điều không may, phải cẩn thận đề phòng, còn hỏi Bùi Chương đã làm chuyện gì thất đức.

Bùi Chương ngẫm lại những việc mình làm trong những năm qua, chỉ có chuyện thông dâm với một dân nữ là trái đạo lý, ngoài ra không làm gì khác bất lương. Pháp sư Đàm Chiếu nghe kể thì thở dài: “Cậu vốn có tiền đồ sáng sủa, sao lại không biết quý trọng, tư thông với vợ người như thế là đã tự hủy phúc đức của mình, thật quá đáng tiếc!”

Không lâu sau, Bùi Chương quả nhiên gặp đại họa. Trong lúc đang tắm thì bị hành thích, con dao đâm trúng vào bụng, chết đến ngũ tạng lòi cả ra.

Người xưa có câu ngạn ngữ: “Có tâm nhưng vô tướng, tướng sẽ nhờ tâm mà sinh ra; có tướng nhưng vô tâm, tướng sẽ bị tâm tiêu hủy” (hữu tâm vô tướng, tướng do tâm sinh; hữu tướng vô tâm, tướng tuỳ tâm diệt). Câu này có ý:

Tướng mạo của một người sẽ thay đổi theo tâm niệm thiện ác của người đó.

Về mặt khoa học, Trung y cổ đại, sinh lý học hiện đại và tâm lý học đã phân tích đạo lý “tướng do tâm sinh” rất đơn giản. Tướng mạo của một người là sự kết hợp giữa “hình” và “thần”. Ngoại hình là thuộc phần sinh lý, thần thái bao gồm yếu tố sinh lý nhưng lại quyết định bởi quá trình tu dưỡng (thuộc hậu thiên). Nhất cử nhất động từng ý từng niệm thể hiện trong sinh hoạt thường ngày của mỗi người, qua năm tháng đều ngưng tụ trên gương mặt của họ, gọi là “những gì bên trong sẽ hiện ra bên ngoài” (hữu chư nội tất hình chư ngoại). Tâm niệm nảy sinh sẽ tác động đến thân thể, nếu tâm bình hòa yên tĩnh, lòng thanh thản bao dung, quang minh chính đại, thì khí huyết hài hòa, ngũ tạng yên định, thân thể sẽ khỏe mạnh, nét mặt nhờ đó bình ổn, thần sắc sáng sủa, khiến người khác nhìn vào cũng cảm thấy dễ chịu, thoải mái, vì vậy mà việc giao tiếp thân thiện, vui vẻ.

Như vậy, trong mối quan hệ giữa “tướng” và “tâm” thì “tướng” là biểu hiện bên ngoài, “tâm” là hoạt động bên trong; “tướng” là cái bị biến ảo, thuộc trạng thái bị động, là phản ứng bên ngoài của “tâm”; có “tâm” thế nào thì sẽ có “tướng” như thế, “tướng” tùy theo “tâm” mà thay đổi, gọi là “cảnh thay đổi theo tâm” (cảnh tùy tâm chuyển), “tướng biến hóa theo tâm” (tướng tùy tâm thiên).

Như vậy, “tâm” là nhân của “tướng”, “tướng” là quả của “tâm”. Nếu một người không làm chủ được tâm của mình, luôn bị động do ảnh hưởng của hoàn cảnh bên ngoài, gọi là “tâm động theo cảnh” (tâm tùy cảnh thiên). Nếu có thể khiến tâm ổn định, nghĩa là thoát khỏi ảnh hưởng do sự thay đổi của hoàn cảnh bên ngoài, vì thế, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni cho rằng: “Thế gian vạn vật đều biến tướng, tâm bất động vạn vật bất động, tâm bất biến vạn vật bất biến” (thế gian vạn vật giai thị hoá tướng, tâm bất động, vạn vật giai bất động, tâm bất động, vạn vật giai bất biến).

Từ đó cho thấy, dù là hoàn cảnh hay tướng mạo đều do “tâm” quyết định, “tướng” là một mặt gương của “tâm”. Vậy làm người cần có “tâm” như thế nào?

Tuân Tử cho rằng: “Tướng hình không bằng tướng tâm, luận tâm không bằng luận đức”. Trong cuốn sách tướng thuật ảnh hưởng nhất thời cổ đại “Thái thanh thần giám” (太清神鉴) bàn về đức như sau:

“Lấy đức làm đầu, biểu hiện trong hành động” (vi đức chi tiên, vi hành chi biểu), “Đức có trước hình, hình có sau đức” (đức tại hình tiên, hình cư đức hậu), “Bỏ ác theo thiện, trừ nạn tránh hung” (khứ ứa tùng Thiện, tiêu tai tị hung).

Khi trong lòng ta có “Chân, Thiện, Nhẫn”, làm việc theo “Chân, Thiện, Nhẫn” sẽ ảnh hưởng đến xung quanh “Phật quang phổ chiếu, lễ nghĩa viên minh”. Này bạn, liệu bạn đã bỏ công chăm sóc cẩn thận tâm hồn của mình chưa?

Theo Re Zhui (若水),Đại kỹ nguyên tiếng Trung  

Đoàn Thanh biên dịch

…………………..

9 lời khuyên quý hơn ngàn vàng của người xưa, nghìn năm sau vẫn giúp bạn cải biến vận mệnh

Có câu rằng: “Đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ“. Người già chính là một kho báu về kinh nghiệm sống, đối nhân xử thế. Một lời khuyên của họ có khi nghìn vàng khó mua. Dưới đây bạn có thể tham khảo một số lời vàng ý ngọc như thế. 

1. Không nghe lời người già, chịu thiệt ngay trước mắt

Lời của người già nguyên là trí huệ được đúc kết, lưu truyền qua nhiều thế hệ. Nó cũng được hun đúc từ trong những thử thách của cuộc sống, thời gian, là một loại vốn liếng trên hành trình nhân sinh của họ.

Người già đã trải qua nhiều chuyện, đi qua nhiều con đường, nếm trải nhiều cay đắng. Thế giới này đã tôi luyện họ trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Điều đó khiến nhận thức của họ có chiều sâu, sự từng trải, nhìn thấu lẽ đời, thông suốt được vận mệnh.

Lời của người già câu nào cũng đều phảng phất mùi hương hoa cỏ, dào dạt hơi thở trong lành của tự nhiên. Đạo lý trên thế gian, điều bình dị nhất cũng chính là vĩ đại nhất, điều vĩ đại nhất hiển nhiên là bình dị nhất. Lời của người già cũng giống như rượu ngon được ủ lâu năm, càng lâu vị càng nồng.

Đời người ngắn ngủi, làm lại từ đầu chính là điều không thể. Lắng nghe lời răn dạy của người đi trước giúp người ta không phải đi qua những con đường vòng, đường cong. Lắng nghe lời của người già sẽ khiến bạn thọ ích cả đời.

Nhược bằng không nghe lời khuyên của người từng trải, bạn sẽ mất nhiều hơn được. Có câu: “Cá không ăn muối cá ươn. Con cưỡng cha mẹ trăm đường con hư“. Lời của người lớn tuổi, dẫu không phải lúc nào cũng hợp với hoàn cảnh của bạn nhưng ít nhất cũng nên được nghe với thái độ trân trọng. Con đường mà bạn đang đi, chính họ cũng đã từng trải qua. Tham khảo lời khuyên răn của tiền bối là trăm điều lợi, không một điều hại, rất đáng nên làm

Lời của người già nguyên là trí huệ được đúc kết, lưu truyền qua nhiều thế hệ. Ảnh dẫn theo blogs.yahoo.co.jp

2. Tài do đức dưỡng, trí do tâm sinh

Phát tài nhỏ dựa vào chuyên cần nhưng phát tài lớn chính là dựa vào phúc đức. Người xưa nói, đức mà không dày thì không thể chở muôn vật được. Kiếm tiền vốn không phải là trục thêm nhiều lợi nhuận, mà là thu nạp thêm lòng người. Lòng người mà hướng về phía bạn, tiền của sẽ vào như nước.

Trên đời vốn không có chuyện gì khó, chỉ sợ ý chí chẳng bền. Có quyết tâm chính là sẽ biết hành động, có tình yêu chính là sẽ biết cho đi, có ước mơ chính là sẽ biết tung bay. Con người có năng lực chịu đựng bao nhiêu thì có nghị lực bấy nhiêu. Điều then chốt chính là ở mức độ dụng tâm của họ.

Nếu thực sự công phu đặt tâm thì sự chân thành sẽ khiến lòng người xúc động. Nếu thực sự đặt tâm thì nơi nào cũng là thắng cảnh. Nếu thực sự đặt tâm hành sự thì không gì ngăn trở được. Nếu thực sự đặt tâm thì không nơi nào không thắng lợi. Vậy mới nói, trí do tâm sinh là thế.

3. Lòng biết cảm ân ắt có phúc báo

Người sống ở đời quan trọng là có một trái tim cảm ân, nhận ân huệ của người, cần phải nhớ mãi trong tâm. Một người hiểu được cảm ân, nhất định là một người lương thiện. Một người biết báo ân cũng chính là có tấm lòng rộng mở, tâm hồn trong sáng. Họ sẽ nhận phúc báo, được sống thanh thản, yên bình giữa bão táp, phong ba.

Mỗi người từ lúc sinh ra cho đến khi nhắm mắt xuôi tay đều không thể tách khỏi những mối quan hệ quần thể. Ngày nhỏ thì có mẹ cha chăm bẵm, lớn lên đi học thì được thầy cô coi sóc, bạn bè giúp đỡ. Sau này trưởng thành, ra đời lập nghiệp lại có đồng nghiệp, đối tác, bằng hữu, huynh đệ sát cánh.

Như thế mỗi chút tiến bộ, mỗi điều thu hoạch được của đời người đều không tách khỏi sự giúp đỡ của một ai đó. Mãi mãi ghi nhớ lòng tốt của người khác, mới có thể mỗi ngày được ngắm ánh sáng mặt trời. Mỗi ngày đều có bạn bè bầu bạn, đến cuối đời sẽ có hạnh phúc đi theo. Trái lại, nếu lòng chỉ luôn ghi nhớ thiếu sót, lỗi lầm của người khác, bạn sẽ chỉ tự làm khổ chính mình mà thôi.

Người sống ở đời quan trọng là có một trái tim cảm ân, nhận ân huệ của người, cần phải nhớ mãi trong tâm. Ảnh dẫn theo Chinesehanfu

4. Đừng bởi không ngủ được mà giận lây chiếc giường

Việc trong thiên hạ vốn chia thành 3 loại: Việc của ông Trời, việc của người khác và việc của bản thân.

Chớ nên đem chuyện của bản thân đổ vạ cho ông Trời kiểu như Hạng Vũ năm xưa bại dưới tay Hàn Tín, ngửa mặt lên trời mà than: “Đó là trời hại ta, chứ không phải tội ta đánh không giỏi”. Không đổ vạ cho Trời và tốt nhất bạn cũng chớ đẩy trách nhiệm lên thân người khác.

Nếu như vấn đề thực sự bắt nguồn từ chính mình, đừng tìm kiếm những cái cớ để giải vây cho bản thân. Đừng ngụy biện, hãy hành động để thay đổi tình hình.

Kỳ thực có nhiều chuyện không như ý vốn dĩ xảy ra là bởi bạn cứ cố chấp mãi trong tâm. Chỉ cần thay đổi bản thân, thay đổi tâm thái của mình, hết thảy ngoại cảnh đều sẽ chuyển đổi theo, thuận theo đó mà biến hóa. Bởi vậy người xưa nói: “Tướng tại tâm sinh, cảnh tùy tâm chuyển“. Nghĩ khác đi, mọi chuyện ắt sẽ thông.

5. Còn nước còn tát, đến chết mới thôi

Thoạt nghe dường như có chút bi quan trước số mệnh. Thực ra, ý nghĩa chính là thẳng tiến không lùi bước, dồn vào tử địa mà tìm lấy cơ hội sống. Cuộc sống rất đơn giản, lúc nên làm việc thì làm việc, lúc nên ăn cơm thì ăn cơm. Ngày tiếp nối ngày, tháng ngày chính là bận rộn từng ngày như vậy.

Nhưng cuộc sống cũng vô cùng phức tạp, có chuyện nhân tình thế thái lo không hết, biết bao ân ân oán oán không rõ ràng, chỉ vì chút lợi nhỏ mà tranh giành chửi rủa, thậm chí hành hung. Hà tất phải như vậy? Người ta sống chỉ có dựa vào cần cù và trí huệ của bản thân mới có được tôn nghiêm lớn nhất.

Người ta sống chỉ có dựa vào cần cù và trí huệ của bản thân mới có được tôn nghiêm lớn nhất.  Ảnh dẫn theo Chinesehanfu

6. Khổ ải vô biên, quay đầu là bờ

Đời người khó tránh được chuyện muộn phiền, khổ sở. Nhưng đừng đợi đến lúc không có thống khổ thì mới cho phép bản thân mình vui vẻ. “Quay đầu” chính là để bản thân vui vẻ hẳn lên, tràn đầy lòng yêu thương, yêu chính mình và người thân, bạn hữu.

Trong nhà nếu một cái cây bị bệnh, bạn đương nhiên cần chăm sóc nó. Nhưng chớ vì vậy mà quên đi cả một cánh rừng xanh ngắt dạt dào sức sống bên ngoài. Dù cho tâm tình thống khổ đến mấy, bạn vẫn có thể tận hưởng rất nhiều vẻ đẹp của sinh mệnh, thế gian: Mặt trời từ từ nhô lên từ mé nước biển buổi bình minh, nụ cười ngây thơ của những đứa trẻ, những tán cây um tùm, xanh biếc phủ bóng mát xuống con đường nóng rẫy.

Chỉ chịu đựng đau khổ vẫn là chưa đủ, cần phải biết quay đầu. Lùi một bước biển rộng trời cao, xin đừng giam lỏng bản thân trong thống khổ.

7. Biết ít chuyện, phiền não sẽ ít. Biết quá nhiều chuyện, lắm thị phi

Lúc nhỏ không biết cảm giác buồn, đến già mới hay đường đi khó. Những nơi có người, thì có ân oán thị phi. Những nơi có ân oán thị phi chính là giang hồ. Mà người ở giang hồ, “thân bất do kỷ”, không thể tự định đoạt số mệnh.

Trang Tử nói: “Khi suối cạn, cá chen chúc với nhau trong bùn. Ở đó phun nhớt dãi làm ướt nhau, sao bằng ở sông hồ mà quên nhau”. Chuyện kể rằng có hai con cá bị sa vào vùng nước cạn. Để sinh tồn, chúng phải dùng miệng hà hơi cho nhau, cảnh ấy thực làm cho người cảm động.

Nhưng sinh tồn theo cách ấy há chẳng tội nghiệp lắm sao? Là cá thì phải tung tăng bơi lội chốn sông hồ, biển lớn, mỗi con một khoảng trời riêng, chẳng phụ thuộc ai. Đó chính là “ở sông hồ mà quên nhau”, ai nấy tự bảo trọng, sống một cách phiêu diêu tự tại, không mang đến bất cứ gánh nặng nào cho người khác và bản thân.

Chỉ khi buông bỏ gánh nặng trong tâm, ta mới có thể đi được xa hơn, tầm nhìn cũng trở nên rộng mở hơn.

8. Tấm lòng thoáng đãng, thọ ích vô cùng

Lòng rộng đường sẽ rộng, lòng hẹp đường sẽ hẹp. Phàm là chuyện gì cũng đều độ lượng, ắt được người tôn kính. Có thể nhẫn được thì hãy nhẫn, một sự nhẫn chín điều lành.

Học biết thích ứng người khác, đừng mong người mong mỏi xa vời rằng người khác sẽ thích ứng với mình. Không lộ ra bên ngoài, giấu kín sự thông minh, thân thiện với người, người khác cũng sẽ thân thiện mà đỗi đãi với bạn. Người hay giúp đỡ người khác, cũng sẽ được người khác giúp đỡ lại.

Lòng khoan dung, độ lượng chính là phúc báo lớn nhất đời người.

Lòng khoan dung, độ lượng chính là phúc báo lớn nhất đời người. Ảnh dẫn theo weibo.com

9. Trong sạch tự mình biết, ô uế tự mình hay

Giả dối và sự thật, hoan lạc và đau khổ, hoang đường và chân lý, nên phải phân biệt rõ ràng. Đúng sai phải trái, là trắng là đen, sớm muộn cũng sẽ có ngày minh bạch.

Có những lúc giải thích quá nhiều, tranh chấp nguyên là không cần thiết. Đối với những người vô lý sinh sự, cố tình phỉ báng, hãy đáp lại anh ta bằng một nụ cười. Chuyện còn lại thì hãy cứ để thời gian chứng minh.

Mỗi người đều có những thứ nguyên vốn thuộc về bản thân mình, là của bạn thì chính là của bạn, còn như không phải của bạn thì dù có cướp được cũng phí công. Ai cũng đều nên đặt ra cho mình một chuẩn tắc của sống. Và hãy nhớ: “Trong sạch tự mình biết, ô uế tự mình hay”.

Theo NTDTV / ĐKN
Thuận An biên dịch

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *