Bài Tập Chương 7 Nghệ Thuật Lãnh Đạo 2 Lớp QTKD&QHCC 2014-ĐHNCT 8/2017

Bài tập chương 7. Đánh giá hiệu quả lãnh đạo

8/2017

A.Bài tập tình huống chung 2 lớp QTKD và QHCC

 

Bài tập. 8 bài học từ nhà lãnh đạo độc tài Steve Jobs

1.TẬP TRUNG

Khi Steve Jobs trở lại Apple năm 1997, công ty đang đứng trước bờ vực phá sản bởi trước đó đã ồ ạt tung ra hàng loạt phiên bản máy tính Mac khác nhau mà không có định hướng.

Ông cho dừng toàn bộ hoạt động và yêu cầu toàn thể nhân viên chỉ tập trung vào ma trận có hai cột tượng trưng cho “Người tiêu dùng” và “Giới văn phòng”, và hai dòng tượng trưng cho “Máy tính để bàn” và “Máy tính di động”.

Ông ra lệnh cho tất cả nhân viên phải tập trung phát triển ra được bốn sản phẩm vĩ đại tương ứng với bốn ô trong ma trận kể trên và ngưng sản xuất toàn bộ các sản phẩm khác. Nhờ đó, Steve Jobs cứu sống được một Apple trên đà hấp hối.

“Quyết định không nên làm gì cũng quan trọng như quyết định cần phải làm gì vậy”, Steve Jobs nói

2.TINH GIẢN

Sau nhiều năm theo học thiền, Steve Jobs đã trui luyện cho mình một khả năng tập trung cao độ và tinh giản được mọi thứ về “không”, bản thể của vạn vật, bằng cách loại bỏ những thành phần không cần thiết.

“Sự tinh giản chính là sự tinh vi tuyệt diệu nhất, Jobs từng tuyên bố như thế trong brochure tiếp thị đầu tiên của Apple.

Jobs tìm được người bạn tâm giao Jony Ive, nhà thiết kế công nghiệp của Apple. “Để thực sự đạt được sự tinh giản, bạn cần phải hiểu vấn đề rất sâu”, Ive lý giải.

3.Ở PHÍA SAU PHẢI NHẢY CÓC

Theo Jobs, một công ty đột phá không chỉ là nơi đầu tiên sản sinh ra ý tưởng mà còn biết cách vượt qua đối thủ khi bị bỏ lại phía sau.

Khi thất bại với dòng máy tính iMac do không lường trước xu thế nghe nhạc trên máy tính để bàn của người dùng, thay vì điều chỉnh sản phẩm để bám đuôi đối thủ, Jobs quyết định tạo ra một hệ thống tích hợp mới mà làm thay đổi bộ mặt của lĩnh vực âm nhạc.

Kết quả chính là sự ra đời và kết hợp giữa iTunes, iTunes Store và iPod, vốn cho phép người dùng mua, chia sẻ, quản lý, lưu trữ và chơi nhạc hiệu quả hơn bất kỳ trên thiết bị nào khác.

Khi iPod thành công mỹ mãn, Jobs không ăn mừng mà lo ngại trước những nguy cơ rình rập. Theo ông, có khả năng những công ty sản xuất điện thoại sẽ bổ dung chức năng chơi nhạc vào trong sản phẩm của họ.

Vì thế, ông cho ra đời iPhone, để tiêu diệt chính iPod, bởi nếu chúng tôi không tự tiêu diệt mình thì đối thủ sẽ làm thế.”

4.ĐẶT SẢN PHẨM LÊN TRÊN LỢI NHUẬN

 “Đừng thỏa hiệp luôn là điều Jobs nhắc nhở nhân viên. “Hãy tạo ra những sản phẩm tuyệt vời và lợi nhuận tự khắc sẽ đến”

Đi ngược lại quy tắc này, John Sculley, CEO của Apple trong giai đoạn 1983-1993 đã suýt khiến công ty phá sản. Sculley đã đặt yếu tố lợi nhuận lên trên hết trong khi điều Jobs mong muốn khi khởi tạo Apple là xây dựng nên một công ty bền vững mà mọi nhân viên đều khao khát làm ra những sản phẩm để đời.

Đừng trở thành nô lệ của nghiên cứu thị trường

Jobs từng ví von rằng nếu Henry Ford khảo sát nhu cầu của người dân vào thời ông, họ sẽ trả lời ông rằng “một con ngựa chạy nhanh hơn ô tô”!
Nếu Ford nghe theo thì chúng ta ngày nay sẽ chẳng biết thế nào là ô tô.

Theo Jobs, “khách hàng còn không biết họ muốn gì cho đến khi ta bày ra trước mặt họ”. “Bạn phải có trực giác và bản năng đủ nhạy bén để cảm nhận những nhu cầu còn chưa thành hình, phải đọc được những thông tin còn chưa xuất hiện trên giấy”, Jobs từng chia sẽ.

5.BẺ CONG THỰC TẠI

Một trong những biệt tài của Jobs chính là “bẻ cong thực tại” và thúc đẩy nhân viên làm được những điều vĩ đại.

Khi chưa hiểu Jobs, nhiều người cho rằng phong cách “bẻ cong thực tại” của ông là một dạng đàn áp hay dối trá.

Tuy nhiên, với những người thân cận Jobs, ai nấy đều thừa nhận rằng nhờ khả năng này của Jobs mà họ vượt thoát khỏi những giới hạn bản thân.

6.THÚC ĐẨY SỰ HOÀN HẢO

Đến lúc cuối đời, Jobs vẫn không quên lời cha dạy “Người thợ mộc chân chính không bao giờ dùng loại gỗ xấu để đóng phần sau của chiếc tủ. Có thể đây là phần không ai khác nhìn thấy nhưng chính con vẫn nhìn thấy đó thôi

Quan điểm này đã ảnh hưởng sâu sắc đến Jobs và xu hướng tìm kiếm sự hoàn hảo của ông.

Rất nhiều lần Jobs quyết định thiết kế loại toàn bộ các mẫu iPhone và iPad cho đến khi sản phẩm thật sự hoàn hảo mới tung ra thị trường, dù biết điều này sẽ khiến công ty tiêu tốn nhiều tiền bạc, thời gian, và đặc biệt là chi phí cơ hội.

7.CHỈ DUNG THỨ NHỮNG NGƯỜI GIỎI NHẤT

Khi được hỏi vì sao ông lại quá cộc cằn với nhân viên, Jobs đáp: “Tôi nhìn vào hậu quả. Họ đều là những con người thông minh và bất kỳ ai trong số họ đều có thể đạt được một công việc hàng đầu ở nơi khác. Thế nhưng họ sẽ không thể đạt được điều này nếu không được trui rèn qua nhiều áp lực”

Nhiều vị giám đốc đã thất bại khi ứng dụng bí quyết này một cách máy móc. Họ chỉ chú trọng phần “cứng” mà không hiểu rằng phải có một phần “mềm” khác bổ trợ: khả năng truyền cảm hứng của Jobs.

Phong cách của Jobs là “đánh” cho nhân viên thật đau, để họ thật sự nhận rõ đâu là giới hạn của bản thân. Nhưng gần như ngay sau đó, Jobs sẽ khiến họ dạt dào cảm hứng để có thể tiến lên một tầm cao hơn.

Đây là điều mà nhiều người không nhìn thấy cũng như không đủ khả năng để thực hiện hoàn hảo như Jobs.

8.THÍCH TIẾP XÚC TRỰC TIẾP

Dù nổi danh trên toàn thế giới nhờ phong cách thuyết trình lôi cuốn, nhưng Jobs hầu như không thích các buổi họp trịnh trọng và slide thuyết trình.

Bởi theo ôngÝ tưởng sáng tạo chỉ đến từ những cuộc họp ngẫu hứng”và “Những người biết mình cần nói gì sẽ không bao giờ cần phải chuẩn bị slide thuyết trình”.

Vì thế, ông khuyến khích bầu không khi trao đổi cởi mở và ngẫu hứng tại Apple và góp phần đưa “quả táo” vào danh sách những công ty có tính sáng tạo cao nhất thế giới.

(Theo Phạm Thống Nhất)

BÀI GIẢI

Bạn hãy phân tích ưu nhược điểm và hiệu quả lãnh đạo của Steve Jobs. Liên hệ bản thân bạn.

………………………….

B.BÀI TẬP TÌNH HUỐNG RIÊNG LỚP QHCC

 

Bài 1. 108 vị anh hùng Lương Sơn Bạc

Dù có nhiều dị bản nhưng tựu chung, toàn bộ nội dung truyện Thủy hử bao gồm hai phần chính: giai đoạn hình thành, tập hợp 108 anh hùng Lương Sơn Bạc (trong 70 hồi đầu) và quá trình tổn thất, tan rã hoàn toàn của lực lượng này.

Hình thành và phát triển

Quá trình tập hợp của các anh hùng thảo dã tại bến nước để hình thành quân khởi nghĩa Lương Sơn Bạc được Thi Nại Am dành 70 hồi để diễn giải. Tuy nhiên, nhân vật đầu tiên được đề cập không phải là một trong các vị anh hùng Lương Sơn, mà là Cao Cầu. Theo ý kiến các nhà nghiên cứu[2], quá trình thăng tiến của gian thần Cao Cầu chính là sự tố cáo cho chính sự thối nát của nhà Bắc Tống khi đó mà người chịu trách nhiệm cao nhất là hoàng đế Tống Huy Tông[3], một quân vương chơi bời, không quan tâm tới việc triều chính.

Từ một thảo dân lông bông, Cao Cầu gặp may hết lần này tới lần khác, trở thành sủng thần của vua Tống Huy Tông và được phong chức Thái uý. Mối liên kết giữa các gian thần Cao Cầu, Dương Tiễn, Lương Trung Thư… và bộ máy quan lại tham lam, xảo quyệt, độc ác bên dưới đã làm hại các lương thần của triều đình (Lâm Xung, Võ Tòng, Dương Chí, Tống Giang, Hoa Vinh…) khiến họ lần lượt phải bỏ sự nghiệp đi theo Lương Sơn Bạc.

Cũng có những anh hùng xuất thân nơi thôn dã, không có chức vụ quyền hành nhưng bất bình với sự áp chế, bóc lột của quan lại địa phương như Lý Quỳ, Sử Tiến, Lưu Đường… nên đã ra tay cứu giúp người hoạn nạn hoặc tự cứu bản thân mình, trở thành người phạm tội với triều đình và cũng lên Lương Sơn.

Từng nhóm anh hùng được tập hợp riêng lẻ, rồi sau đó tất cả đều tụ về Lương Sơn. Theo đánh giá của các nhà nghiên cứu về Thủy hử, có những người con đường lên Lương Sơn vòng vo nhiều lần như Tống Giang, vì ông vốn mang tư tưởng trung hiếu với triều đình; lại có những người con đường lên Lương Sơn thẳng tuột như Lý Quỳ – ông coi việc làm phản khi bị hà hiếp là đương nhiên. Thủy hử phản ánh thực trạng trong xã hội phong kiến nhiều đời: “quan bức thì dân phản”, điều đó rất hợp với tâm lý của đông đảo quần chúng lao động nghèo khổ bị bóc lột, áp bức nên Thủy hử dễ đi sâu vào tiềm thức của nhân dân.

Điều khiến Thủy hử trở nên ly kỳ, hấp dẫn là ngoài tính cách đa dạng của các nhân vật, các tình tiết còn mang nhiều tính bất ngờ, thú vị cho người đọc. Người thủ lĩnh đầu tiên của Lương Sơn Bạc là Vương Luân, nhưng chính Vương Luân lại bị Lâm Xung sát hại để tôn Tiều Cái. Tiều Cái được xem là người khai sáng Lương Sơn, nhưng lại không thuộc vào số 108 vị anh hùng – không thuộc vào 36 vị thiên cang hay 72 vị địa sát – vì ông bị tử trận trước khi Lương Sơn tập hợp đủ 108 người. Tài năng, tính cách của các anh hùng Lương Sơn cũng phong phú, mỗi người một vẻ. Ngoài những người giỏi chinh chiến trên lưng ngựa như Quan Thắng, Lâm Xung, Hô Duyên Chước, Tần Minh, Đổng Bình… đánh bộ như Lý Quỳ, Võ Tòng, Lỗ Trí Thâm… còn một đội ngũ các tướng chuyên đánh thủy quân như anh em Trương Hoành – Trương Thuận, 3 anh em họ Nguyễn và cả Lý Tuấn; các quân sư tài ba như Ngô Dụng, Chu Vũ; những người di chuyển nhanh hoặc giỏi đột nhập như Đới Tông, Thời Thiên… Đặc biệt, trong các anh hùng Lương Sơn còn có 3 phụ nữ (Cố Đại Tẩu, Hỗ Tam Nương và Tôn Nhị Nương).

Quy hàng và tan rã

ương Sơn Bạc phát triển đến cực thịnh ở hồi 70 với việc tập hợp đủ 108 vị anh hùng được phân thứ hạng và nhiệm vụ ở Lương Sơn. Triều đình nhà Tống nhiều lần phát quân đi đánh dẹp đều bị quân khởi nghĩa đánh bại.

Thái uý Cao Cầu đích thân cầm quân đi dẹp, bị quân Lương Sơn bắt sống. Tuy nhiên, do thủ lĩnh Tống Giang mang nặng tư tưởng trung quân ái quốc nên đã sai thả Cao Cầu và xin được về quy thuận triều đình.

Dù bị nhiều ý kiến phản đối (nhất là Võ Tòng,Lỗ Trí Thâm,và Lý Quỳ), Tống Giang vẫn quyết ý dẫn các thủ hạ về quy hàng khi được triều đình chiêu an.

Sau khi về hàng triều đình, quân Lương Sơn được điều đi chống quân nhà Liêu xâm phạm bờ cõi nhà Tống. Quân Lương Sơn thắng quân Liêu liên tiếp nhiều trận, sắp tiến đến kinh đô nước Liêu thì vua Huy Tông theo lời các gian thần, chấp thuận cho nước Liêu giảng hòa và hạ lệnh Tống Giang rút quân.

Trở về, triều đình lại phái quân Lương Sơn đi đánh dẹp các cuộc khởi nghĩa khác của Điền Hổ, Vương Khánh và Phương Lạp. Với đội ngũ thiện chiến, tài năng, quân Lương Sơn dưới cờ hiệu của triều đình nhà Tống đã dẹp được cả 3 cuộc khởi nghĩa quy mô lớn này.

Khi đánh quân Liêu và các cuộc khởi nghĩa nông dân khác của Điền Hổ, Vương Khánh, họ toàn thắng và không có tướng lãnh nào tử vong. Tuy nhiên, khi đánh Phương Lạp, quân Lương Sơn bị tổn thất nặng. Và khi giặc giã không còn, nhà Tống tìm cách trừ khử họ.

Kết cục

Sự suy giảm quân số chỉ diễn ra khi quân Lương Sơn đụng độ quân Phương Lạp. Cho tới khi hạ đội quân này và bắt sống thủ lĩnh của họ (Võ Tòng bắt được Phương Lạp), các anh hùng Lương Sơn Bạc bị tổn thất rất nhiều.

Trong 108 người, 5 người không tham dự cuộc chiến với Phương Lạp do được lệnh ở lại hoặc bị gọi về; 103 người tham dự cuộc chiến với Phương Lạp thì có 76 người bị tử trận hoặc không trở về triều nhận quan tước, 27 người trở về triều.

BÀI GIẢI:

 

Bằng kiến thức đã học bạn hãy phân tích và bình luận 108 vị anh hùng cốt chuyện nầy? Liên hệ thực tiễn cuộc sống của các công ty?

…………………

Bài 2, Tôn Tẫn và  Bàng Quyên

Khoảng năm 350( khoảng thế kỷ 4 trước công nguyên) Bàng Quyên và Tôn Tẫn đều là danh tướng trong thời kỳ Chiến Quốc Trung Quốc, hai người cùng lúc đến học tập binh pháp với một người Thầy nổi tiếng là Quỷ Cốc tiên sinh. Tôn Tẫn là con cháu của nhà quân sự nổi tiếng Tôn Vũ, vốn được truyền dạy về “Tôn Tử binh pháp”. Còn Bàng Quyên là một người gian ngoan quỷ quyệt, vì mục đích cá nhân đã tìm đủ cách tiếp cận với Tôn Tẫn và hai người kết nghĩa làm anh em.

Bàng Quyên là người nước Ngụy, khi được tin Ngụy Huệ Vương cũng muốn học theo lối Tần Hiếu Công đã chiêu nạp các hào kiệt như Thương Ưởng v v, khiến nước Tần trở nên giàu mạnh và được làm bá chủ, nên cũng muốn đến thử xem sao. Anh ta vốn biết sư huynh Tôn Tẫn còn tài giỏi hơn mình, bèn đến hỏi ý xem sao, Tôn Tẫn nghe xong liền tỏ ý tán thành ngay. Trước khi chia tay, Bàng Quyên nói với Tôn Tẫn rằng: “Nếu tôi được nước Ngụy trọng dụng, thì nhất định sẽ tiến cử sư huynh để cùng nhau chung hưởng phú quý”.

Bàng Quyên tuy xấu thói, nhưng cũng là một người tài ba, anh ta đem lý lẽ và phương pháp dụng binh trị nước của mình kể cho Ngụy Huệ Vương nghe, nhà vua đồng ý liền cử Bàng Quyên làm đại tướng. Từ đó, Bàng Quyên ngày ngày bày binh bố trận, thao luyện quân mã. Ít lâu sau đã đánh thắng được các nước nhỏ ở xung quanh, nước Tề là nước lớn ở phương đông cũng bị đánh bại. Nên Ngụy Huệ Vương càng thêm tín nhiệm Bàng Quyên, khiến Bàng Quyên trở nên càng ngông cuồng tự đại. Nhưng hắn cũng có một mối lo về người sư huynh Tôn Tẫn, có học vấn cao lại thông thạo “Tôn Tử binh pháp”, một khi được nước khác trọng dụng mà trở thành đối thủ của mình thì nguy to. Bàng Quyên bèn tiến cử Tôn Tẫn với Ngụy Huệ Vương, nhà vua vốn biết tiếng Tôn Tẫn là người tài giỏi bèn đồng ý ngay. Tức thì Tôn Tẫn được mời đến nước Ngụy để cộng sự với Bàng Quyên. Nhưng Bàng Quyên làm như vậy là có dụng ý xấu, hắn đã nhiều lần gièm pha Tôn Tẫn trước mặt Ngụy Huệ Vương, khiến nhà vua ra lệnh cắt bỏ hai miếng xương bánh chè của Tôn Tẫn.

Sau khi Tôn Tẫn bị nhục hình, Bàng Quyên lại tỏ ra vô cùng thương xót đến đón Tôn Tẫn về nhà mình điều trị, Tôn Tẫn thấy vậy rất cảm động rồi hứa sẽ truyền “Tôn Tử binh pháp”cho Bàng Quyên. Cũng may có một người coi ngục tốt bụng đã mách với Tôn Tẫn biết rõ sự thực. Mãi đến lúc này Tôn Tẫn mới biết Bàng Quyên là một tên mặt người dạ thú. Ít lâu sau, Tôn Tẫn bỗng bị điên dại, suốt ngày chỉ lang thang đầu đường xó chợ, có lúc còn bốc phân lợn ăn. Bàng Quyên cho người theo dõi rất lâu, thấy vậy liền cho rằng Tôn Tẫn đã thực sự bị điên, rồi lơ là việc theo dõi. Bấy giờ, có một sứ thần nước Tề đến nước Ngụy đã lén lút vực Tôn Tẫn lên xe rồi đưa về nước Tề.

Đại tướng Điền Kỵ nước Tề vốn biết Tôn Tẫn là một viên tướng tài, bèn tiến cử với Tề Uy Vương, nhà vua muốn phong Tôn Tẫn làm quan, nhưng Tôn Tẫn từ chối rằng: “Không có công thì không hưởng lộc, hơn nữa Bàng Quyên mà biết tôi ở đây thì thật không tiện, chi bằng đại vương cho tôi ra sống ẩn cư một thời gian, khi nào đại vương cần đến thì tôi nguyện dốc hết sức mình “. Tề Uy Vương đành phải nhận lời.

Năm 353 trước công nguyên, Ngụy Huệ Vương cử Bàng Quyên dẫn quân sang đánh nước Triệu, thủ đô Hàm Đan bị vây khốn, nước Triệu đành phải cầu viện với nước Tề, Tề Uy Vương bèn phong Điền Kỵ làm đại tướng, Tôn Tân làm quân sư cùng dẫn quân sang cứu nước Triệu. Điền Kỵ muốn kéo quân thẳng đến giải vây Hàm Đan, thì Tôn Tẫn khuyên rằng: “Chúng ta phải hư hư thực thực thì tình thế tất đảo ngược, nay chủ lực của quân Ngụy đều tập trung vây thành Hàn Đan, trong nước tất bỏ trống, chúng ta hãy kéo sang vây thành Tương Lăng nơi yết hầu quân sự của nước Ngụy, thì Bàng Quyên tất phải rút quân về chi viện, bấy giờ chúng ta mới chặn đánh chúng ở nửa đường thì tất đánh bại chúng”. Điền Kỵ nghe theo kế này, quả nhiên Bàng Quyên bị thất bại buộc phải rút quân về nước.

Năm 342 trước công nguyên, Bàng Quyên lại dẫn quân sang đánh nước Hàn, nước Hàn phải sang cầu viện nước Tề, bấy giờ Tôn Tẫn lại dùng kế như trước, không trực tiếp sang giải vây cho nước Hàn, mà dẫn quân đánh thẳng vào thủ đô nước Ngụy, Bàng Quyên lại phải rút quân về cứu, nhưng khi về đến nơi thì quân Tề đã bỏ đi từ lâu. Bàng quyên bị Tôn Tẫn hai phen chọc tức liền ra lệnh truy kích. Tôn Tẫn đã dùng kế “Cắm trại giảm lò bếp” để dụ địch, khiến Bàng Quyên nhầm tưởng quân Tề đào ngũ rất đông, nên đuổi thẳng một mạch đến thung lũng Mã Lăng. Bấy giờ trời đã tối, bỗng nghe quân lính đến báo phía trước bị gỗ đổ chắn lối, Bàng Quyên vội vàng đến xem thì quả nhiên không có lối đi, trước mặt còn một cây gốc chưa bị chặt trên viết mấy chữ “Bàng Quyên tất chết dưới gốc cây này”. Bàng Quyên thấy vậy sửng sốt liền hô quân lui trở ra thì đã quá muộn. Bấy giờ tên đạn từ bốn bề bắn xuống như mưa, tiếng hò reo dậy đất, Bàng Quyên bị trúng tên chết, toàn bộ quân Ngụy đều bị tiêu diệt.

Từ đó, Tôn Tẫn lừng danh khắp các nước chư hầu, tác phẩm quân sự nổi tiếng “Tôn Tử binh pháp” còn được lưu truyền mãi đến ngày nay.

 

BÀI GIẢI

Bạn hãy phân tích và bình luận 2 nhân vật lãnh đạo nầy? Liên hệ bản thân bạn?

……………….

Bài tập 3.Alice  và chiếc quần

Alice mua một chiếc quần để diện. Sau khi mặc thử thấy quá dài, cô bèn nhờ bà nội của mình cắt giúp gấu quần, nhưng vì bà nội nói rất bận; cô bèn tìm mẹ, nhưng mẹ lại nói không rảnh; cô đành đi tìm chị gái, thế mà chị gái lại càng không rảnh. Alice thất vọng và lên giường đi ngủ.

Bà nội, sau khi xong hết công việc nội trợ bề bộn, bèn nhớ đến chiếc quần của cháu gái, bà đem xén bớt gấu quần cho cháu mình.

Sau đó, chị gái trở về liền đem chiếc đã quần xén rồi và xén tiếp.

Cuối cùng, mẹ của Alice khi về đến nhà cũng đem quần đã xén rồi đi xén tiếp.

Hậu quả là chiếc quần của Alice không thể mặc được nữa.

BÀI GIẢI:

*Qua mẫu chuyện trên, bạn hãy phân tích một nhà lãnh đạo phạm sai lầm như Alice trong giao việc thì hậu quả như thế nào?

……………………………..

Bài tập 4, Đốt Thuyền.

Năm 1519, Hernando Cortez , một người đàn ông phi thường đã dong buồm trong chặng đường cuối cùng của chuyến đi từ bờ biển Cuba tới bán đảo Yucatan. Đoàn của ông gồm 11 con tàu, 500 quân lính, 100 thủy thủ và 16 con ngựa. Mục tiêu đã rõ ràng: Chiếm lấy kho báu giàu có nhất thế giới.
Kho báu đó là vàng, bạc, đồ cổ và đá quý. Chúng được một đội quân nắm giữ suốt 600 năm nay. Kho báu này không phải là một bí mật. Tất cả mọi người trên thế giới này đều biết về kho báu này bởi hết đội quân này đến đội quân khác đã cố gắng chiếm đoạt nó. Hết vị hoàng đế này đến vị hoàng đế khác đã đem quân nhằm chiếm lấy kho báu này, nhưng không ai có thể làm điều đó trong suốt 600 năm qua.

Hernando Cortez cũng là một kẻ đi chinh phục kho báu. Ngày nay, hành động này có vẻ không đúng đắn về mặt chính trị, nhưng vào thời ấy, nó đơn giản là một công việc.
Cortez biết có rất nhiều kẻ chinh phục khác đã cố gắng chiếm kho báu nhưng đều thất

bại.

Ông tập hợp một đội quân có tinh thần tận tụy trên mức bình thường. Thay vì thu nhận hết những người đã đăng ký, trước tiên, ông phỏng vấn họ. Ông nói với họ về kho báu, họ sẽ có cuộc sống ra sao khi chiếm được kho báu, gia đình họ và thế hệ tương lai của họ sẽ như thế nào khi họ có được kho báu đó. Thậm chí, ông còn tưởng tượng ra giờ phút họ đặt được tay lên kho báu. Ông chỉ ra cho mọi người mục tiêu của cuộc chinh phục, điều đó khiến họ cam kết làm việc tận tụy hết mình và lên đường.
Khi đã được nửa hành trình, Cortez gặp phải một vấn đề. Rất nhiều quân lính và thủy thủ ban đầu hừng hực khí thế giờ quay sang than vãn:
“Ngài Cortez… chúng tôi không chắc chắn mình có nên tiếp tục chuyến đi này không?” hay “Đó không phải là điều chúng tôi mong muốn…”
Khi họ đến bán đảo Yuncatan, Cortez tập hợp tất cả mọi người lại trên bãi biển. Ông nói: “Các bạn đã đến đây và chúng ta sẽ tới kho báu. Khi những mũi tên này được bắn lên, hãy gặp tôi ở gốc cây dừa này… chúng ta sẽ ra khỏi đây.”
Sau đó, ông nghiêng người và nói: “Hãy đốt những chiếc thuyền này đi”.

“Sao cơ?!” họ hỏi với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Cortez nhắc lại: “Hãy đốt những chiếc thuyền này đi. Nếu chúng ta trở về nhà, Chúng ta sẽ trở về trên những con thuyền của chúng.”

Và tuân theo lệnh của vị lãnh đạo, họ đã đốt những chiếc thuyền của chính mình.
Và điều phi thường đã xảy ra. Họ đã chiến đấu thực sự tuyệt vời. Lần đầu tiên trong 600 năm, kho báu đó đã bị họ chinh phục.
Tại sao họ làm được vậy? Bởi vì lựa chọn của họ là có được kho báu… hoặc là chết.

Hầu hết mọi người thất bại ở những việc họ đang cố gắng làm bởi vì họ có trái tim không kiên định. Thành công đòi hỏi sự ổn định về tình cảm và tinh thần của một trái tim kiên định. Khi phải đối mặt với những thách thức, một trái tim kiên định sẽ giúp tìm ra được giải pháp. Một trái tim không kiên định chỉ cố gắng tìm ra một lối thoát mà thôi.

 

 

BÀI GIẢI:

Bạn hãy phân tích các mặt khi một nhà lãnh đạo Quyết định đốt thuyền? Nếu là bạn thì sao?

 

TS. Lê Văn Tư

 

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *